Có một người con gái đến từ xứ Nghệ

Có một người con gái đến từ xứ Nghệ

Chiều Sài Gòn đã dần buông xuống, người người hối hả tìm về nhà sau một ngày làm việc. Một chàng trai đang đứng đợi cô gái trên ban công phòng trọ. Từ đây nhìn xuống có thể thấy toàn cảnh của con hẻm dẫn vào nhà, 30 phút đã trôi qua anh chàng bắt đầu móng lòng hơn… Rồi tiếng xe máy thắng gấp, Nàng đã đến…

“Em lại đến trễ” chàng trai gắt lên nóng nảy

“Dạ… em xin lỗi, xe đông quá” cô gái xịu xuống chực muốn khóc.

Rồi nhanh chóng 2 người chở nhau đi nhanh cho kịp đến lớp học đêm – Mùa Noel năm ấy

————————

Đó là hình ảnh tôi nhớ nhất về em, người con gái xứ Nghệ của tôi. Câu chuyện về em và tôi là một trong những kỷ niêm đẹp nhất, tuyệt vời nhất mà tôi luôn ghi nhớ mãi.

Để em đến đón anh

Bản thân tôi quyết liệt, kỷ luật và không bao giờ thảo hiệp với bất kỳ thói quen xấu nào như trễ giờ, trễ hẹn, du di trong công việc… Em thì luôn cuống quýt với bao công việc của cơ quan, rồi thì chưa biết cách sắp xếp, chưa quen với phong cách dứt khoát của tôi nên những ngày mới quen em chuyên bị tôi bắt nạt.

Có thể nói rằng việc phải đến đợi chờ, đưa đón người yêu là bài ca muôn thuở của bất kỳ chàng trai nào. Ấy vậy mà hồi ấy, tôi lại rất ít làm điều đó. Hầu hết các cuộc hẹn em đều đến đón tôi. Lý do rất “chính đáng”: tôi không có xe.

 Chúng tôi quen nhau trong giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời – đó là thời gian đầu tôi ra khởi nghiệp sở hữu công ty riêng cho mình. Phải công nhận rằng, khởi nghiệp giúp tôi lớn lên rất nhanh, hiểu được rất nhiều điều, học được rất nhiều bài học bổ ích cho cuộc đời. Và cái giá kèm theo là tôi phải hi sinh nhiều thứ khác: sự an toàn, niềm tin yêu của gia đình, liên tục bị túng thiếu tiền … Ngay cả chiếc xe máy là tài sản lớn nhất, quan trọng nhất tôi cũng phải bán đi để trang trải cho cuộc sống.

May mắn thay, em đã đến và đã ở cạnh tôi trong những ngày tháng ấy. Em cho tôi thêm mục đích để phấn đấu, em cho tôi thêm động lực để làm việc và chính em cũng là người luôn nhắc nhở tôi về tình yêu thương dành cho gia đình.

Anh kể về ngày xưa đi

Tôi khá chai sạn, sống xa nhà quá lâu nên không còn nhiều kỷ niêm nữa. Vì thế mà tôi luôn lãng tránh khi em nhắc đến điều này.Với tôi lúc ấy chỉ có một câu chuyện duy nhất đáng bận tâm: làm sao để công ty mình trở nên lớn mạnh.

Em thì luôn tíu tít kể cho tôi nghe về vẻ đẹp của ngôi nhà nhỏ, của mảnh vườn, của những buổi chiều giúp cha chăn bò trên triền đồi xanh thẳm, của những ngày trưa hè em leo lên ngọn cây hát líu lo 1 mình và mong ước có một cái ống nhòm để có thể thỏa thích ngắm cảnh đẹp xa xa phía bên kia các ngọn núi…

Em yêu những điều nhỏ nhắn, bình thường nhất trong gia đình của mình. Với em gia đình là một đề tài có thể kể say sưa hết chuyện này đến chuyện khác đến nỗi có lúc tôi phải thốt lên:

– Em ơi sao chưa bao giờ nghe em nhắc đến tương lai, về những ước mơ của em. Sao anh toàn nghe về những chuyện trước đây không vậy?

Dần dần, tôi hiểu ra rằng em yêu gia đình mình đến nỗi không còn gì quan trọng hơn điều đó nữa. Nhiều lúc thấy em âm thầm ngồi khóc rưng rức. Tôi lo lắng gặng hỏi mãi mới chịu khai:”Em nhớ cha mẹ quá”

Với em gia đình luôn luôn là số một
Em giúp anh luôn nhớ rằng: gia đình luôn luôn là số một

Hạnh phúc bên em

Sau những chuỗi ngày thử thách, chúng tôi đã quyết định ở bên nhau mãi mãi. Chúng tôi quyết định rất nhẹ nhàng như lúc nhận lời quen nhau vậy. Chân thành mà nói, với em và tôi không gì là quá khó khăn phức tạp. Những gì làm người khác đắn đo suy nghĩ nhất thì chúng tôi đều có thể vượt qua dễ dàng.

 Em luôn bên tôi và cho tôi biết rằng dù tôi quyết định ra sao thì em sẽ luôn đồng hành cùng tôi trên suốt chặng đường phía trước. Em giúp tôi khơi dậy những cảm xúc thân thương nhất về gia đình để từ đó tôi luôn phấn đấu và dành tất cả thành quả đạt được làm món quà tặng cho gia đình lớn – nhỏ thân yêu của mình.

Cảm ơn bà xã – Người con gái xứ Nghệ của anh!

long-open-nguoi-con-gai-xu-nghe (6)

Trả lời