Hồi ký Long Open – Vì sao tôi không làm Giảng Viên nữa ?

Hồi ký Long Open – Vì sao tôi không làm Giảng Viên nữa ?

Những người có tác động lớn lao đến suy nghĩ, tính cách của tôi ngay từ thơ bé là những người Thầy.  Đó là những thầy cô trong lớp tiểu học, phổ thông, những giảng viên trên giảng đường Đại Học đầy tôn kính. Và ngay cả trong giấc mơ tôi vẫn thấy hình ảnh tuyệt vời ấy, những hình ảnh được bao thế hệ truyền tụng bằng những vầng thơ, điệu nhạc tuyệt vời nhất.

Vì thế, khi vào đến đại học tôi bắt đầu xây dựng ước mơ trở thành giảng viên sau khi tốt nghiệp. Tôi mơ về một ngày được đứng trên giảng đường giúp bạn trẻ vun đắp ước mơ. Trao đi những niềm tin và ý chí mạnh mẽ của mình, trao đi khát khao chinh phục và vươn lên không mệt mỏi cho những học trò yêu quý. Đó là điều tôi đã được trao tặng và tôi muốn là người tiếp bước những người Thầy của mình.

CoHuong
Giảng Viên Đào Thanh Hương – Người dẫn dắt, người mẹ thứ 2 của Long Open

Bốn năm Đại học, nếu với nhiều người là khoảng thời gian đèn sách, chăm chỉ học hành, lên lớp đúng giờ và làm bài tập theo kiểu đối phó, với tôi đó là khoảng thời gian đáng nhớ nhất. Trong thời gian ấy, tôi lăn ra làm đủ công việc từ nhân viên phục vụ nhà hàng, nhân viên vệ sinh công nghiệp, gia sư, phụ tá phòng mạch… Trong đó công việc được tôi chú tâm nhất và làm đến rất lâu sau này là hướng dẫn viên du lịch.

Đây là công việc vừa đúng chuyên môn được học, vừa là cơ hội trải nghiệm thực tế để xây dựng ước mơ làm Giảng Viên về sau. Nhờ sự chuẩn bị sớm và phấn đấu hết mình, ra trường hơn 1 năm, tôi được giới thiệu làm Giảng Viên thỉnh giảng cho một trường trung cấp Du Lịch. Ước mơ đã thật sự trong tầm tay. Và như vậy, nếu không có gì thay đổi tôi sẽ học tiếp lên Thạc Sỹ và trở thành một Giảng Viên thực thụ trên giảng đường Đại Học trong một thời gian không xa.

Tuy nhiên những suy nghĩ của tôi về nghề mình chọn bắt đầu thay đổi. Nhiều câu hỏi được đặt ra: Vì sao hầu hết giảng viên, kể cả giảng viên lớn tuổi, khi hết giờ giảng không thể hiện sự vui vẻ và hạnh phúc thật sự? Vì sao có rất nhiều Giảng Viên phải tăng tiết, dạy hết cả thời gian nghỉ ngơi để cố gắng tăng thu nhập?

Và nhìn rộng ra, đa số Giảng viên đều là những nhà lý luận, kiến thức lý thuyết thì rất nhiều mà kinh nghiệm thực tế thì không được bao nhiêu cả. Té ra nỗi lo cơm áo bao trùm tất cả, nỗi lo cơm áo bao trùm cuộc sống, bao trùm mọi ngành nghề, kể cả nghề Giảng Viên mà tôi đang theo đuổi. Và phải thừa nhận một điều: Đa số giảng viên đến với nghề bởi mong muốn tìm được một cuộc sống ổn định – tìm một nơi an toàn.

Long Open không làm giảng viên nữa
Làm Giảng Viên được 1 năm là cơ hội để Long Open nhìn nhận lại chính xác hướng đi của mình

Riêng tôi thì không

Tôi có ước mơ và hoài bão nhiều hơn thế, và sớm nhận ra những suy nghĩ trước đây của tôi về nghề là ngộ nhận. Tôi bắt đầu trăn trở để chọn lại hướng đi. Tất cả thay đổi khi tôi tập trung vào công ty do mình sáng lập. Tôi bắt đầu bị thu hút và chinh phục hoàn toàn bởi một hình ảnh mới mẻ, ấn tượng khác: hình ảnh của Doanh nhân.

Đúng rồi còn gì tuyệt vời hơn một người Doanh Nhân – một chiến binh bước vào thế giới thương trường. Còn gì tuyệt vời hơn một người dám vươn lên, chấp nhận đánh mất nhiều thứ thân quen để xây dựng ước mơ cho chính mình, tự đứng ra quyết định tương lai của mình. Doanh nhân thứ thiệt là những người truyền cảm hứng tốt đẹp, xây dựng những đế chế đáng mơ ước, tạo ra rất nhiều công ăn việc làm, tạo ra nguồn thu nhập dồi dào cho bản thân và những người chung sức cùng mình.

 

Long-Open-doanh-nhan
Trở thành Doanh Nhân tôi thật sự tự do để  xây dựng tương lai cho chính mình – Long Open

Con đường này tất nhiên khó đi hơn, mạo hiểm hơn nhưng cũng tuyệt vời hơn nhiều so với bao con đường an toàn dễ đi khác.

Nếu biển không có sóng thì mấy ai yêu thích nữa, nếu tất cả là đồng bằng thì lấy đâu ra những đỉnh núi hùng vĩ, nếu cuộc sống không có thử thách thật sự thì làm sao tìm được sự khác biệt của từng cá nhân, lấy đâu cơ hội để ta tỏa sáng.

Tôi tạm biệt nghề Giảng Viên từ đó…

Long Open

Trả lời